Các giải pháp xanh cho Nông nghiệp Việt Nam


1. “Máy ấp trứng bằng năng lượng mặt trời” của Lê Tấn Phúc đã lọt vào vòng chung kết cuộc thi “Sinh viên nghiên cứu khoa học –Eureka lần thứ 12” do Thành đoàn TP.HCM phối hợp với ĐHQG TP.HCM tổ chức.  Như chúng ta đã biết số giờ nắng ở nước ta khá lớn: Miền Bắc khoảng 1.500 – 1.700 giờ, trong khi đó ở miền Nam con số này đạt 2.200 – 2.600 giờ/năm. Vì vậy, sử dụng máy ấp trứng bằng năng lượng mặt trời là điều hoàn toàn khả thi.

    Năng suất của máy ấp trứng cho tỉ lệ nở con khoảng 85% vẫn cao hơn các máy khác ngoài thị trường (chỉ cho tỉ lệ nở khoảng 80%). Đặc biệt trong mùa khô, tình trạng mất  điện thường xảy ra liên miên sẽ  gây thiệt hại hàng chục triệu đồng của các hộ chăn nuôi.  Máy ấp trứng bằng năng lượng mặt trời chính là giải pháp hữu ích nhất. Hơn nữa, dùng năng lượng mặt trời sẽ giúp cho các cơ sở chăn nuôi, DN không phải tốn chi phí tiền điện. Theo tính toán, tổng chi phí máy ấp trứng do Phúc chế tạo chỉ khoảng hơn chục triệu đồng/chiếc, với qui mô ấp được 300 quả trứng/mẻ. Hiện trên thị trường cũng có nhiều loại máy ấp trứng nhưng giá thành cao hơn nhiều so với máy ấp trứng của Phúc. Nếu ứng dụng máy ấp trứng bằng năng lượng mặt trời sẽ giải quyết được nỗi lo  mất điện, không phải tốn chi phí tiền điện. Hơn nữa, loại máy này còn “ấp” được cả ở những nơi chưa có điện! Trích từ nguồn www.hailua.vn
2. Biến tủ lạnh hỏng thành máy ấp trứng
 Tác giả là anh Trịnh Quốc Tuấn, Phó Chủ tịch Hội Nông dân xã Minh Hoà (Dầu Tiếng, Bình Dương), tự làm một cái máy ấp trứng quy mô nhỏ, giá thành rẻ nhưng hiệu quả cao. Vốn có nghề sửa chữa điện máy,điện lạnh (Tuấn từng học trung cấp điện ở TP HCM), anh chợt nghĩ tới những chiếc tủ lạnh, tủ mát, tủ đá và tủ đông đã hỏng. Những chiếc tủ này đều có lớp vỏ cách nhiệt rất tốt. Tuấn mày mò nghiên cứu, cải biến thành một cái máy ấp trứng.




   Đến năm 2007, Tuấn đã thành công khi biến một cái tủ lạnh hỏng thành cái máy ấp trứng có hiệu quả cao, với tỷ lệ ấp nở từ 80% trở lên. Theo đó, vỏ của tủ được anh giữ nguyên. Bên trong Tuấn chế tạo một giàn khay bằng gỗ để đựng trứng. Phía dưới, anh lắp mấy cái bóng đèn dây tóc nhằm tạo nhiệt độ trong máy tương đương với nhiệt độ cơ thể gà mẹ. Để đưa nhiệt độ tản đều khắp trong máy, anh lắp thêm mấy cái quạt tản nhiệt lấy từ những chiếc máy tính hỏng.
   Một thiết bị quan trọng được anh nghiên cứu chế tạo và lắp đặt trong máy là cảm biến nhiệt độ. Thiết bị này không chỉ cảm nhận được nhiệt độ,mà có thể tự ngắt hoặc mở điện khi nhiệt độ trong máy xuống thấp hoặc lên cao quá mức cho phép. Vào thời gian cuối của mẻ ấp, anh cho thêm một khay nước vào trong máy để ổn định độ ẩm…
   Máy ấp trứng của Tuấn có ưu điểm cách nhiệt tốt, tiêu tốn điện năng thấp, đặc biệt nhờ tận dụng nguồn phế liệu nên giá thành rẻ phù hợp với khả năng đầu tư của nông dân. Hiện nay, trong khi trên thị trường, giá 1 máy ấp trứng công suất 500 quả/mẻ là 7,5 triệu đồng, thì máy của anh chỉ 2,7 triệu đồng. Loại máy có công suất 300 quả/mẻ, trên thị trường là 4,5 triệu đồng, máy của Tuấn chỉ 2,2 triệu đồng…
   Đến nay, anh Tuấn đã làm và bán được trên 100 máy ấp trứng từ tủ lạnh, tủ mát… hỏng.
   Không chỉ bà con trong vùng đặt mua, mà nhiều nông dân từ Tây Ninh, Long An, Bình Phước…, cũng lặn lội đường xa đến đặt mua máy ấp trứng của Tuấn. Tuỳ theo kích cỡ của tủ mát, tủ lạnh…, mà máy ấp trứng của anh có công suất từ 150 đến 1.000 quả/mẻ, rất phù hợp với quy mô chăn nuôi gia cầm của nhiều nông hộ. Tuấn cũng đã nghiên cứu làm máy ấp trứng có thể dùng nước nóng để giữ nhiệt, hay dùng bình ắc quy thay thế cho điện lưới, đáp ứng cho nhu cầu của nông dân ở những nơi bị mất điện thường xuyên.Mô hình máy ấp trứng từ tủ lạnh, tủ mát… hỏng của anh Tuấn được đề cử tham dự “Festival sáng tạo trẻ toàn quốc”. Tại Festival, sáng kiến này được chọn vào danh sách 80 đề tài, giải pháp, sáng kiến, sáng tạo năm 2010. Gần đây, anh đem máy ấp trứng của mình tham dự hội thi Sáng tạo kỹ thuật tỉnh Bình Dương lần 4 và được trao giải khuyến khích. Nguồn trích từ www.khoahocchonhanong
3. Ý tưởng cuộc “đại phẫu” cứu làng nghề ô nhiễm
  Bao nhiêu năm qua, nghề chế biến sắn, dong riềng đã mang lại nguồn lợi chính cho người dân xã Dương Liễu (Hoài Đức - Hà Nội). Song nghề này đã kéo theo tình trạng ô nhiễm môi trường (MT) ngày càng nặng nề, bức xúc và hậu quả không chỉ trong phạm vi làng nghề…"Nổi, chìm" trong… rác
   Trưởng phòng TN&MT huyện Hoài Đức Hồ Trung Nghĩa thừa nhận: "Vào mùa hè nóng nực, đứng trên đê, cách cổng làng nghề vài trăm mét, nhiều người có thể ngất xỉu khi phải hứng chịu mùi chua, thối khẳn từ làng bốc ra. Nhiều người đã ví sông Tô Lịch cũng phải thua nếu so sánh mức độ ô nhiễm với các con mương, ao, hồ ở đây. Thật là trớ trêu, trong mấy chục năm qua, người dân làng nghề đều cùng ngậm ngùi chung sống với rác thải và hít thứ mùi ấy…".



   Trưởng phòng TN&MT huyện Hoài Đức Hồ Trung Nghĩa thừa nhận: "Vào mùa hè nóng nực, đứng trên đê, cách cổng làng nghề vài trăm mét, nhiều người có thể ngất xỉu khi phải hứng chịu mùi chua, thối khẳn từ làng bốc ra. Nhiều người đã ví sông Tô Lịch cũng phải thua nếu so sánh mức độ ô nhiễm với các con mương, ao,hồ ở đây. Thật là trớ trêu, trong mấy chục năm qua, người dân làng nghề đều cùng ngậm ngùi chung sống với rác thải và hít thứ mùi ấy…".
     Đến làng nghề, dễ thấy cácmương tiêu nước thải đen ngòm, ứ đọng, mùi hôi thối nồng nặc. Trung bình mỗi ngày, các hộ làm nghề thải ra từ 200 đến 300 tấn bã, hơn 15.000m3 nước. Nướcthải không qua xử lý, xả trực tiếp vào hệ thống mương tiêu thoát, đổ thẳng ra sông Nhuệ, sông Đáy. Đó là chưa nói đến lượng khí thải độc hại khi các hộ sử dụng khoảng 3.000-4.000 tấn than đá/năm. Đi sâu vào trong làng, chúng tôi như bị ngạt thở. Các kênh, mương bị tắc nghẽn, nước đặc quánh, đen sì, trôi nổi đủ thứ túi ni lông, hộp, chai nhựa, xác động, thực vật... Toàn xã chỉ có 1,5km đường nhựa và bê tông hẹp, đang xuống cấp, còn lại là đường cấp phối xấu.
       Đã vậy, mỗi bên mép đường còn liền với hệ thống cống rãnh thoát nước để trần (sát với tường nhà). Một cán bộ địa phương cho biết, thực ra, xã đã rất quan tâm trích quỹ từ nguồn ngân sách, rồi nhân dân đóng góp tiền tu sửa, nâng cấp đường sá, nhưng chẳng thể nào cưỡng nổi sự xuống cấp nhanh. Hằng ngày, đủ các loại xe qua lại như mắc cửi. Vào chính vụ, lượng xe có thể tăng gấp đôi, gấp ba, chạy suốt ngày đêm thì đường nào chịu nổi?
   Người ta ước tính, ở Dương Liễu, mỗi ngày có tới hàng chục nghìn mét khối nước thải, hàng trăm tấn thải rắn được tuôn ra, chứa các chất tẩy rửa hóa học, mang tính axít, kiềm, qua quá trình phân hủy tạo ra những mùi hôi thối khó tưởng tượng. Hơn nữa, hệ thống dẫn nước thải rất kém, thường xuyên tắc nghẽn. Toàn bộ nguồn nước tầng ngầm bị ô nhiễm nặng. Hàng trăm giếng khơi bỏ hoang hoặc không có nước hoặc có nước cũng không ai dám dùng. Mọi ao tù, nước đen ngòm sánh lại, không loài thủy sản nào có thể sống nổi. Ngay cả các sản phẩm tinh bột (nha, miến, bún khô...) phơi chình ình ra ngoài trời cũng dễ bị vi khuẩn từ các chất cặn bã thải rắn và thải lỏng xâm nhập. Ngậm ngùi, ngoi ngóp trong ô nhiễm, nhưng con người vẫn cứ phải"gồng mình" mà sống. Vì mưu sinh, vì ai ai cũng cần có "của ăn của để" nên phải cam chịu sống chung với rác thải. Cái sự ấy diễn ra đã trên 40 năm!
     Những gì hiện hữu ngay tại quê hương đã "gieo" vào lòng chàng trai 26 tuổi Nguyễn Phi Trường -một người đã thành công trong việc tận dụng nguồn rác thải rắn (bã dong riềng)làm chất đốt: "Bao năm qua, người dân ngậm ngùi "tự chuốc nỗi khổ lên đầu". Em chưa dám nói tới những vấn đề to tát, chỉ chuyện ô nhiễm - gây bệnh tật, hủy hoại cơ thể con người, mỗi năm bà con phải "đổ" không biết bao nhiêu tiền của cho khám, chữa bệnh trong suốt hơn 40 năm qua? Một sự lãng phí vô cùng lớn, trong khi sức khỏe con người thì luôn tiềm ẩn những rủi ro bệnh tật khó lường!""Bởi thế nên Trường đã nghĩ ra cái cách… biến rác thải (bã dong riềng) thành chất đốt?" - lời giải bài toán "trộn bã cây dong riềng với than cám làm chất đốt". Sau nhiều lần mày mò thử nghiệm, bỏ bao công sức, nhiều phen thất bại, nhưng cuối cùng thì Trường đã cho ra lò sản phẩm than tổ ong mang tên"STC999". Trường  cán mịn bã dong riềng trộn với than cám ở tỉ lệ 50-50, thêm một chút mùn cưa, làm than tổ ong bán hữu cơ. Sau nhiều lần đốt thử thì thấy than cháy đượm, không mau tàn…Vậy là thành công rồi" Trường cho hay, sau lần đó, dự án "Sản xuất,kinh doanh than bán hữu cơ sinh học từ chất thải làng nghề" (sản phẩm chính là than tổ ong "STC999") do chính em và một số cộng sự xây dựng, đã đoạt giải Ba cuộc thi "Ý tưởng xanh 2010", do Công ty Toyota Việt Nam phối hợp với Bộ GD-ĐT, Tổng cục MT và Văn phòng Tiết kiệm năng lượng(Bộ Công thương) tổ chức. Dự án còn được hỗ trợ 250 triệu đồng để phát triển sản xuất.
    Hiện nay, nhóm của Trường đang từng bước đầu tư xây dựng cơ sở, trang bị hệ thống máy móc, thuê nhân công…"Thời gian đầu, Trường và một số cộng sự làm. Giờ đã huy động được hơn 20 thợ trong xã, sản xuất với số lượng lớn hơn giải quyết được công ăn việc làm cho người dân. Tính ra, mỗi ngày tiêu thụ từ 2-3 tạ bã thải dong riềng" .Trường cho biết "Nếu "có duyên" - tiêu thụ được nhiều sản phẩm mỗi ngày thì chẳng mấy đâu, Trường và một số cộng sự  sẽ làm cuộc "đại phẫu" - hồi sinh cho ngôi làng…".
     Vâng! Họ đang bắt đầu làm một cuộc"đại phẫu" để góp phần giảm ô nhiễm môi trường tại làng nghề - nỗi niềm và khát vọng ngàn đời, bớt đi chi phí không nhỏ, giải quyết được công ăn việc làm cho người dân. - chống lãng phí - thực hành tiết kiệm hằng năm cho người dân. Họ là những chàng trai trẻ khởi nghiệp - khát khao - táo bạo - sáng tạo - biết trăn trở, tâm huyết với quê hương. Nguồn hanoimoi.com.vn
4.Biến rơm rạ thành “vàng đen” Viện Môi trường nông nghiệp đã hướng dẫn người dân nung rơm trong điều kiện yếm khí để biến chúng thành loại than sinh học... Tiết kiệm khoảng 40 triệu tấn rơm rạ và trấu bị đốt bỏ hàng năm.
     Cách làm khá đơn giản.Chỉ cần chuẩn bị một lò nung được xây bằng gạch chịu nhiệt hoặc một thùng sắt để chứa từ 5-10 kg rơm rạ trở lên. “Rơm rạ được cho vào thùng rồi châm lửa đốt.Điểm mấu chốt của kỹ thuật này là chọn thời điểm để dập lửa. Khi thấy nhiệt độ thùng có thể làm cháy toàn bộ rơm rạ trong thùng thì phải đóng cửa lò. Dập lửa đúng thời điểm sẽ giúp tạo thành than chứ không phải là tro”, chị Phương, nói.
   TS Mai Văn Trịnh, Phó viện trưởng Viện Môi trường nông nghiệp (Viện Khoa học nông nghiệp Việt Nam) cho biết,rơm rạ được đưa vào lò và nung dưới nhiệt độ 500- 600 độ C. Trong điều kiện yếm khí không có ôxy và trong điều kiện áp suất lớn, cácbon sinh khối không bị cháy toàn bộ mà ở dạng giữa khoáng và hữu cơ. Khói tỏa ra từ các lò đốt cũng không phải là CO mà chỉ là hơi nước nên không gây hại tới môi trường. Sau một vài giờ, nguồn sinh khối này sẽ tự chuyển hóa thành than mà nông dân có thể dùng làm phân bón ruộng cho cây trồng.
    Trong điều kiện thời tiết nhiệt đới ẩm Việt Nam, than sinh học có tốc độ phân hủy chậm sẽ giúp làm chậm quá trình thoái hóa đất, chống bạc màu, giảm độ chua, tăng hiệu quả sử dụng phân lên gấp 2 đến 3 lần.



    Cách làm này sẽ giữ được gần như toàn bộ thành phần chất dinh dưỡng có trong rơm rạ và các nguồn sinh khối nông nghiệp khác,đặc biệt là gần 50% lượng cácbon này sẽ giúp vi sinh vật trong đất phát triển,thúc đẩy quá trình cải tạo đất và tăng năng suất cây trồng” TS Trịnh cho biết.Bón than sinh học khiến cây cối xanh tốt hơn, ít sâu bệnh, tăng khả năng chịu hạn.
     Kết quả nghiên cứu của Viện Môitrường nông nghiệp cho thấy, hàng năm ở Việt Nam nguồn sinh khối nông nghiệp là rất lớn, ước tính khoảng trên 60 triệu tấn. Riêng lúa, mỗi năm Việt Nam sản xuất gần 40 triệu tấn thóc. Nếu tính trung bình 1 tấn thóc sẽ cho ra 1 tấn phế thải thì mỗi năm có khoảng 40 triệu tấn rơm rạ và trấu. Ngoài ra, còn có thân ngô, đậu tương, thân lá mía và một số cây trồng khác như cao su, chè…
    Theo TS Mai Văn Trịnh, tại nhiều nước phát triển, than sinh học không chỉ cải tạo đất mà còn được sử dụng làm năngl ượng, chất đốt thay cho than đá, dầu mỏ đang Trích từnguồnKhoahoc.baodatviet.vn
5.    Nhà máy chế biến rác thải nilon thành dầu đầu tiên tại Việt Nam được khánh thành và đưa vào sử dụng. Giải pháp mới cho rác thải ở Việt Nam


   Nhà máy này được xây dựng tại bãi rác Khánh Sơn, quận Liên Chiểu, TP.Đà Nẵng do Công ty CP môi trường Việt Nam đầu tư xây dựng chính thức đi vào hoạt động và cho ra sản phẩm đầu tiên vào hôm 20/4 vừa qua.
   Đây là nhà máy xử lý rác thải rắn đầu tiên tại Việt Nam cho ra thành phẩm là dầu và các loại nguyên liệu có lợi cho môi trường khác.
    Ông Nguyễn Văn Tuấn, Giám đốc Công ty CP môi trường Việt Nam cho biết: Hiện nay trên địa bàn Đà Nẵng mỗi ngày bãi rác Khánh Sơn tiếp nhận 650 tấn rác thải. Trong đó có 8% là túi nilon tương đương với 50 tấn.
    Theo tính toán của Công ty CP môi trường Việt Nam, cứ 3 tấn túi nilon được tái chế thành 1 tấn dầu PO và RO.    Lượng rác thải còn lại ngoài bao nilon sẽ được tái chế thành gạch xây dựng không nung, than sinh học...
“Với tỷ lệ 8% nilon có trong 650 tấn rác thải hàng ngày trên địa bàn TP Đà Nẵng thì nhà máy có thể sản xuất ra khoảng 17 tấn dầu PO và RO trong 1 ngày”, ông Nguyễn VănTuấn, Giám đốc Công ty CP môi trường Việt Nam cho biết.
    Nhà máy xử lý rác thải này được xây dựng với tổng mức đầu tư 520 tỷ đồng trên diện tích 12ha ngay khu vực liền kề bãi rác Khánh Sơn (quận Liên Chiểu, Đà Nẵng).
    Hiện nhà máy đã hoàn thành xây dựng giai đoạn 1 với dây chuyền tinh chế dầu PO và RO từ bao nilon với công suất xử lý 9tấn/ngày. Giai đoạn 2 sẽ được xây dựng với tổng mức đầu tư 400 tỷ đồng gồm các dây chuyền tách lọc phân loại rác; chế biến sản xuất gạch không nung, than hữu cơ, phân vi sinh…
     Đây là nhà máy xử lý rác thải hiện đại đầu tiên tại Việt nam được đưa vào sử dụng cho ra sản phẩm hữu ích,hạn chế gây ô nhiễm môi trường, và rác thải trở thành có ích cho đời sống.
   Lượng rác thải chôn lấp tại bãi rác này sẽ chỉ còn khoảng 10%. Hơn 90% rác thải đã được chế biến thành các sản phẩm hữu ích cho cuộc sống-ông Nguyễn Văn Tuấn, Giám đốc Công ty CP môi trường Việt Nam khẳng định. Nguồn vietnamnet.vn

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét